A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Một số bài hát, thơ, truyện chủ điểm Bản thân cho trẻ mẫu giáo 4-5 tuổi

I. BÀI HÁT:

Mời bạn ăn

Mời bạn ăn, ăn cho chóng lớn,
Mời bạn uống, uống nước mịn da,
Thịt và rau, trứng, đậu, cá, tôm.
Mình cùng ăn nhất định sẽ lớn nhanh,
Mình cùng ăn nhất định sẽ lớn nhanh,
Được đi thi bé khỏe bé ngoan


 

Cái mũi
Nào bạn ơi ra đây ta xem một cái mũi.
Nào bạn ơi ra đây xem tôi phình cái mũi.
Thở làm sao cho cái mũi đó lớn nhanh như quả bóng tròn.
Là nơi đó có gió bay qua. Đúng mũi rồi.

 

 

Đôi mắt xinh
Đôi mắt xinh

Em nhìn hoa thắm

Đôi tai thính

Để nghe chim ca

Đây đôi tay em dẻo

Để múa lá là la

Cái miệng xin

Đi đến lớp! Chào cô

 


II. THƠ:


Phải là hai tay


        Ngồi bên mẹ bé băn khoăn                       
        Đưa tăm sao lại đưa bằng hai tay             
        Con ơi, con hỏi rõ hay                              
        Cái tăm nhẹ lắm một tay được rồi            
        Nhưng đâu chỉ nhẹ mà thôi
                      
        Mà là lễ phép với người bề trên
        Hai tay kính mến đưa lên
        Là lòng con thảo cháu hiền hiện ra
        Đưa mời bố, mẹ, ông, bà …
        Cái tăm hiếu thảo phải là hai tay


 

Bạn của Bé

Bạn Thìa, bạn Bát
Nho nhỏ, tròn tròn
Theo bé đến lớp
Vào trường mầm non.

Bé học, bé chơi
Bát, Thìa nằm đợi
Bữa ăn đến rồi
Cả hai cùng vội.

Cơm, canh gọi Bát
Tay bé tìm Thìa
Ai không tự xúc
Bạn nào cũng chê.

 

 

III. TRUYỆN:


Cậu Bé mũi dài


Ngày xưa có một cậu bé có cái mũi rất dài,vì thế mọi người gọi cậu là :”Bé mũi dài”. Một buổi sáng đẹp trời,tiếng gió vi vu thổi,tiếng chim Họa Mi hót véo von.Bé Mũi dài nhìn thấy vườn hoa với muôn vàn bông hoa đua sắc khác nhau:Hoa Hướng Dương vàng rực, Hoa Hồng, Hoa Cẩm Chướng đỏ tươi.
Chú bé nhìn thấy một cây táo sai trĩu quả,những quả táo chín đỏ ,thơm nức.Chú vội vàng leo lên cây để hái nhưng…chú không trèo lên được vì vướng phải cái mũi dài của mình.Bực quá chú nói:”ước gì cái mũi của tôi biến mất,tôi chẳng cần cái mũi ,tôi chỉ cần cái miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời.cũng chẳng càn có tai làm gì cả.”
Lúc đó chú Ong,cô Họa Mi đứng gần đó.thấy vậy đều ngạc nhiên nói:
- Tại sao bạn không cần mũi,.Đối với tôi mũi rất cần,có mũi tôi mới có thể thở được,ngửi và phân biệt được các mùi thơm khác nhau của các loài hoa.
Lúc đó chim Họa Mi bay đến chỗ Mũi dài nói:
- Nếu bạn không có tai thì làm sao nghe được tiếng hót của tôi.và những âm thanh kỳ diệu xung quanh.
Các cô hoa cũng rung rinh nói:
- Nếu bạn không có mắt bạn có nhìn thấy những màu hoa rực rỡ của chúng tôi không?
Bé mũi dài nghe xong hốt hoảng thấy mình không thể thiếu chúng được.Từ đó cậu luôn giữ gìn vệ sinh cơ thể,giữ gìn đôi mắt ,cái mũi..không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa.

 

Mỗi người một việc


Một gia đình nọ có nhiều anh chị em. Họ sống với nhau vui vẻ, đầm ấm. Nhưng bỗng một hôm, họ cãi nhau. Ai cũng cho là mình phải làm việc nhiều nhất.
Mắt nói:- Tôi suốt ngày phải nhìn.
Tai nói: - Tôi suốt ngày phải nghe.
Tay nói:- Còn tôi suốt ngày phải vẽ, phải giặt, quét nhà.
Chân nói: - Tôi phải đi, phải chạy, phải nhảy,…
Và tất cả cùng kêu lên:
- Miệng chả làm gì cả, suốt ngày chỉ ăn và uống!
Miệng nghe vậy thì buồn lắm. Nó chẳng buồn ăn uống gì nữa và im lặng bỏ đi nằm.
Hết một ngày, cả nhà ai cũng mệt và buồn, chẳng ai muốn làm việc nữa. Mắt lên tiếng:
- Không biết tại sao hôm nay tôi mệt quá, không muốn nhìn nữa.
Tai cũng nói: - Tôi cũng chẳng muốn nghe.
Chân uể oải kêu lên: - Tôi cũng không chạy được nữa.
Lúc này mọi người mới sực nhớ ra rằng từ sáng đến giờ cũng không thấy Miệng ăn uống gì cả. Chợt nhớ đến cuộc cãi vã lúc trước, mọi người cùng nói:
- Chúng ta trách nhầm Miệng rồi, chúng ta đến xin lỗi Miệng thôi.
Thế là tất cả vội vã đi gọi Miệng dậy và mang thức ăn đến:
- Xin lỗi Miệng nhé. Miệng mau ăn uống đi.
Bấy giờ Miệng mới chịu ăn. Sau khi Miệng ăn xong, tất cả tự nhiên cảm thấy khỏe hẳn lên, cùng vui vẻ, cười đùa.
Từ đó trở đi cả nhà Mắt, Mũi, Tai, Miệng … sống với nhau thân ái và hòa thuận, ai ai cũng đều vui vẻ làm việc của mình.

 

Gấu con bị đau Răng


Trong rừng có một chú Gấu con rất thích của ngọt. Mật ong, bánh gatô, các loại kẹo, chú ăn bao nhiêu cũng chẳng chán.
Gấu con nhai kẹo suốt ngày. Nhiều hôm đi ngủ rồi mồm vẫn còn ngậm kẹo.
Một hôm, răng Gấu con đau nhức. Nó ôm mặt khóc tu tu. Bao nhiêu bánh kẹo thơm ngon nhưng vì đau răng nên chẳng nhấm nháp được tì nào. Ở lớp học, cô giáo Sơn Dương luôn căn dặn học sinh:
- Sau khi ăn phải đánh răng, nhất là sau khi ăn đồ ăn ngọt!
Nhưng Gấu co chẳng chịu nghe lời. Nó bảo:
- Đánh răng trôi mất vị ngọt thì tiếc lắm!
Mẹ đưa Gấu con đến bệnh viện, bác sĩ Voi nói ngay:
- Răng cháu bị sâu hết cả rồi!
Gấu con ngạc nhiên nói:
- Cháu có ăn sâu bọ bao gời đâu mà sâu lại cắn vào răng cháu?
Bác sĩ Voi cười phá lên giải thích:
- Cậu bé ngốc ơi! Đó là do thức ăn, nhất là các loại bánh kẹo bám vào răng, không được đánh rửa sạch, lâu ngày sẽ biến thành “sâu” đục thủng chân răng, làm răng đau nhức và có thể bị gãy hoặc lung lay. Chắc chắn ăn nhiều đồ ngọt xong, cháu không chịu đánh răng chứ gì?
Gấu con cuối đầu khẽ vâng.
Bác sĩ Voi ân cần chữa răng cho Gấu con và dặn:
- Từ nay về sau, cháu phải đánh răng buổi sớm khi mới ngủ dậy, sau các bữa ăn, và trước khi đi ngủ. Có thế mới giữ được những chiếc răng còn lại.
Gấu con sung sướng đáp:
- Vậng ạ!

 


Tác giả: Trường MN 1-6
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 286
Hôm qua : 167
Tháng trước : 1.885